Có một ông cụ 60 tuổi nọ sau bao nhiêu năm cống hiến sức khỏe cho
công việc và sự nghiệp đến khi về già ông tích cóp được một số tiền kha
khá, ông quyết định đi Thailand để du lịch vì ông ta nghe nói bên đó mấy
vụ “vui vẻ, tươi mát” rất nhìu, ông muốn thử 1 lần cho biết chút vị với
đời.
Sau khi xuống sân bay ông ở khách sạn nọ, ông ta liền hỏi anh bồi khu vực nào có vui vẻ tươi mát, anh bồi chỉ dẫn ông tận tình.
Buổi tối, ông lên đồ láng coóng đi ra vực đó. Ông thấy một ngã ba trên
có 2 tấm bảng chỉ về 2 hướng. Một tấm ghi là: “Dành cho người nhiều
tiền”, tấm còn lại ghi: “Dành cho người ít tiền”.
Ông lão nghĩ : “Thôi, mình gom góp có chút ít tiền thì nên đi vào đường dành cho người ít tiền vậy”.
Ông cắm cúi đi đến cuối đường lại gặp một ngã ba trên đó có 2 tấm bảng
chỉ về 2 hướng. Một tấm ghi: “Dành cho người trẻ” tấm còn lại ghi :
“Dành cho người già”. Thế là ông lại lọ mọ quẹo vào đường dành cho người
già cắm cúi đi.
Đi đến cuối đường ông lại gặp một ngã ba trên
có 2 tấm bảng. Một tấm ghi là: “Dành cho người đẹp” tấm còn lại “Dành
cho người xấu” ông bụng bảo dạ: “Mình 60 rồi còn đẹp cái gì nữa chứ”,
thế là ông đành quẹo vào đường dành cho người xấu, vừa đi ông vừa tự
động viên mình: “Sắp được hưởng sung sướng rồi, ráng lên”.
Đi
đến cuối đường này ông lại nhìn thấy một ngã ba trên lại có 2 tấm bảng
rẽ ra 2 hướng. Một tấm ghi: “Dành cho người dẻo dai và nhìu xí quách”,
tấm còn lại ghi: “Dành cho người hết xí quách”. Ông tự nghĩ: “Mình già
rùi làm gì còn xí quách nữa , mình chỉ ráng đi để tận hưởng chút lạc thú
cuối đời cho biết với người ta thôi mà”, thế là ông rẽ vào con đường
thứ 2.
Ông lụm cụm xiêu vẹo bước đi một cách khó nhọc trên con
đường với bao suy nghĩ tưởng tượng ra cảnh vui thú. Nhưng khi đến cuối
đường, ông nhìn thấy chỉ một tấm bảng treo thật cao, ô ng bèn ráng kiếm
vật để kê lên nhìn cho rõ bảng ghi chỉ dẫn gì tiếp theo.
“Ít tiền, già lão, xấu trai, lại còn hết xí quách nữa, thôi quay về nhà đi cha”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét